Tin nhắn
Trong suốt 3 năm vào ngày lễ tình nhân, cô gái đều nhận được tin nhắn chúc phúc từ một số điện thoại lạ hoắc, chỉ có vẻn vẹn 5 chữ: lễ tình nhân vui vẻ.
Cô gái ấy không hề nhắn đáp lại dù một lần.
Đến ngày lễ tình nhân năm thứ 4 thì không thấy số điện thoại đó gửi tin nhắn chúc phúc nữa.
Cô do dự rất lâu, cuối cùng quyết định gửi đến số địện thoại đó một câu “Lễ tình nhân vui vẻ.”
Thoáng chốc đã có tin nhắn đáp lại: “ Cảm ơn. Xin hỏi ai vậy?”
Tình yêu sẽ không bao giờ ở mãi chốn cũ đợi ai đó, một người không biết nắm giữ, không cẩn thận nó sẽ bị thời gian mang đi mất.
Trong suốt 3 năm vào ngày lễ tình nhân, cô gái đều nhận được tin nhắn chúc phúc từ một số điện thoại lạ hoắc, chỉ có vẻn vẹn 5 chữ: lễ tình nhân vui vẻ.
Cô gái ấy không hề nhắn đáp lại dù một lần.
Đến ngày lễ tình nhân năm thứ 4 thì không thấy số điện thoại đó gửi tin nhắn chúc phúc nữa.
Cô do dự rất lâu, cuối cùng quyết định gửi đến số địện thoại đó một câu “Lễ tình nhân vui vẻ.”
Thoáng chốc đã có tin nhắn đáp lại: “ Cảm ơn. Xin hỏi ai vậy?”
Tình yêu sẽ không bao giờ ở mãi chốn cũ đợi ai đó, một người không biết nắm giữ, không cẩn thận nó sẽ bị thời gian mang đi mất.
Giọt nước mắt
Em đoạt giải nhất trong kỳ thi tuyển học sinh giỏi cấp tỉnh!
Cả nhà trường sửng sốt và vui mừng vì trường vùng núi như trường tôi hiếm khi có học sinh đoạt giải mà lại là giải nhất! Em biết tin, giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má.
Em không thể tham dự kỳ thi quốc gia!
Mọi người lại sửng sốt vì có khối học sinh muốn mà chẳng được. Tôi đến nhà em tìm hiểu và động viên.
Nhà xiêu vẹo. Mẹ em ốm nằm liệt gường. Đứa em trai thiểu năng trí tuệ nhìn tôi cười vu vơ.
Giọt nước mắt lại lăn dài trên má em.
Nắm tay
Con gái đi chơi tối về muộn, chị mắng, nó chỉ cúi đầu tỏ vẻ hối lỗi nhưng lại cười tủm tỉm. Chị ngạc nhiên… Tối, nó rúc đầu vào lòng chị, khẽ bảo: “Mẹ ơi, con đã nắm tay một người”. Chị gật đầu: “Phải nắm chặt nghe con, nếu bạn trai con là một người tốt”.
… Ngày xưa, cũng bằng tuổi con, chị yêu và đã được yêu. Chị cũng đã biết cái cảm giác lần đầu tiên nắm tay người khác phái. Cảm giác run rẩy nhưng hạnh phúc đến rạng ngời mà sau này không bao giờ chị kiếm tìm được.
Anh còn bảo: “Đã nắm tay em rồi, anh sẽ nắm thật chặt. Anh sẽ giữ em cho riêng mình”. Lúc đó, chị đã khóc… Bây giờ chị lại nghĩ về anh. Anh nắm tay chị chặt quá, chặt quá… làm chị bức bối. Chị phải tự buông lỏng tay mình, để đến ngày lên xe hoa, nắm tay chị lại là một người khác…
Con gái chị vẫn còn cười rạng rỡ, hai tay cứ đan vào nhau như muốn tìm lại cái cảm giác được nắm tay khi nào. Thương mình rồi thương con, quay sang phía tường trắng, chị khẽ thở dài muốn nói với con: “Nhưng đừng nắm chặt quá. Mẹ sợ…”.
Cái Nụ
Cái Nụ là con nuôi. Mẹ Hà cho tôi và Nụ cùng đi học. Tôi thường đỏng đảnh, đố kỵ Nụ. Điều đáng ghét là Nụ vẽ rất đẹp. Những bức vẽ của nó như có hồn hoa lá, lời biển cả…
Lớn. Tôi du học, lấy chồng sinh con, định cư bên ấy. Ngày về thăm mẹ, mẹ đã già và mất trí trong lần tai nạn (Nụ sang ở với mẹ từ ngày đó). Mẹ nhìn tôi xa lạ, rồi ôm chầm lấy Nụ, vỗ vào lưng nó:
-Ngoan nào, bé Thảo cưng của mẹ, nín đi… mai mẹ cõng con đi xem hội làng đêm trăng… “tùng dinh dinh là tùng dinh dinh, có con sư tử vui múa quanh vòng quanh”.
Câu hát như hàng vạn mũi kim châm vào tim tôi ứa máu.
Tiếng gàu rơi
Thuở bé, con chạy lon ton theo mẹ đi gánh nước giếng làng. Đêm. Giếng sóng sánh ánh trăng. Tiếng gàu nhôm rơi khắc khoải. Mẹ múc cả ánh trăng gánh về…
Con lớn, xa quê, quen dần nước máy. Nông thôn cũng bắt đầu đổi mới, nước về tận nhà, chỉ riêng mẹ vẫn mãi thủy chung với cái giếng làng.
Con về thăm, trách:
- Nước máy sao mẹ không dùng lại đi gánh làm gì.
Mẹ cười:
- Tại mẹ thèm nghe tiếng gàu rơi.
Một miền ký ức xa xăm ùa về trong con…
Lòng tin
Xe ngừng…
- Mận ngọt đây!...
- Bao nhiêu tiền bịch mận đó?
- Dạ 20.000.
- Hổng có tiền lẻ!
- Để con đổi cho!
Cái bóng nhỏ lao đi. Năm phút, mười phút…
- Trời! đồ ranh! Nó cầm 50.000 của tui đi luôn rồi!
- Ai mà tin cái lũ đó chứ!
- Bà tin người quá!...
Xe sắp lăn bánh… Cái bóng nhỏ hớt hải:
- Dì ơi! Con gửi ba mươi ngàn. Đợi hoài người ta mới đổi cho!
Em tôi
Bám đất Sài Gòn sau 3 năm ra trường, tôi vẫn không xin được việc. Lặt vặt dạy kèm, khi chẳng đủ trang trải lại phải nhờ nguồn “trợ cấp” ở quê. Vừa rồi, đau ruột thừa, nằm viện. Mẹ vượt ngàn cây số vào thăm. Ngày về, dúi vào tay tôi chỉ vàng, bảo: “Của cái Lan, nó dặn con dùng để hồi sức, viện phí và tiền gửi vào cho con trước đây cũng một tay nó cả. Tội nghiệp! Dạy thêm tít mù, còn nuôi thêm cả lợn”.
… Nhớ ngày Lan trượt đại học, thư về tôi mắng chẳng tiếc lời…
Cầm món quà của em, tôi chỉ còn biết nuốt nước mắt vào trong.
Lời hứa
Tết, anh chở con đi chơi. Về nhà, thằng bé khoe ầm với lũ bạn cùng xóm. Trong đám trẻ có thằng Thái, nhà nghèo, lặng lẽ nghe với ánh mắt thèm thuồng. Thấy tội, anh nói với nó: “Nếu cháu ngoan, tết năm sau chú sẽ chở cháu đi chơi”. Mắt thằng Thái sáng rỡ.
Ngày lại ngày. cuộc đời lại lặng lẽ trôi theo dòng thời gian.
Thoắt mà đã hết năm. Lại tết. Đang ngồi cụng vài ly với đám bạn thì thằng Thái cứ thập thò. Vẫy tay đuổi, nó đi được một chốc rồi lại lượn lờ. Cáu tiết, anh quát nó. Thằng Thái oà khóc nức nở. Tiếng nó nói lẫn trong tiếng nấc:
“Chú hứa chở cháu đi chơi… cả năm qua cháu ngoan… không hư một lần nào…”
Ơn nghĩa sinh thành
Mấy đời bánh đúc có xương
Mấy đời dì ghẻ mà thương con chồng...
Sau khi cha mất, mẹ kế vô cùng lạnh nhạt và khắt khe với Gia Ngọc. Tất cả những khoản tiền chi ra cho cô bé, bà ta đều ghi vào sổ nợ. Cô bé không được hạng nhất trong lớp, bà nhiếc cô là "phế vật".
Gia Ngọc quyết học thành tài để tìm được một công việc tốt, trả dứt những món nợ mà mẹ kế cứ đem ra dằn vặt cô.
Đến một ngày, cô đạt được thành công. Người con riêng của mẹ kế đem sổ nợ đến. Gia Ngọc cười khẩy.
Nhưng khi giở sổ ra, cô cảm thấy thực sự bàng hoàng. Vì khoản nợ lớn hơn khả năng chi trả của cô rất rất nhiều...
(Công ơn mẹ cha, ngày ngày vất vả nuôi con, ai tính, và ai trả đủ được).
Chuyện trong bếp
Người vợ đang nấu ăn trong nhà bếp, người chồng đứng bên cạnh nhắc nhở: “Cẩn thận, coi chừng khét!”, “Sao em bỏ ít muối thế?, “Ơi kìa, nước đã sôi rồi, em cho thịt vào đi”... Người vợ bực bội: “Anh làm ơn đi ra ngoài giùm em! Em biết nấu ăn mà!”.
Người chồng mỉm cười: “Ừ, có ai bảo em không biết nấu ăn đâu. Anh chỉ muốn em hiểu được cảm giác của anh như thế nào khi đang lái xe mà em ngồi bên cạnh cứ lải nhải”.
(Học cách thông cảm người khác không khó, chỉ cần chúng ta đặt mình vào hoàn cảnh của người khác).


Blogger Comment
Facebook Comment