Đàn ông
Hai thằng cùng phòng, tôi và nó đều có tí máu văn chương. Nó dủ tôi viết bài dự thi kể chuyện mối tình đầu của mình. Tôi hỏi nó:
- Viết thật hay hư cấu?
Nó bảo:
- Viết thật thì chỉ hay với mình thôi, phải thêm một xíu ngọt ngào và thơ mộng nữa chứ...
...
Ngày hôm sau tôi đưa nó bản nháp. Nó đọc xong... lặng yên, không bình phẩm gì như mọi lần. Nó ghen!
Đôi giày
Vào một ngày nọ, anh ấy bước lên tàu thì đột nhiên một trong hai chiếc giày ở chân anh bị rơi xuống đường tàu. Anh không thể lấy lại được nó nữa vì tàu đã bắt đầu chuyển bánh.
Bỗng nhiên anh lấy nốt chiếc giày còn lại ra và ném nó lại gần chiếc giày kia trước sự ngạc nhiên của các bạn đồng hành.
Khi được hỏi tại sao lại làm như thế, anh mỉm cười và nói: "Sẽ có một người nghèo khổ nào đó tìm thấy chiếc giày nằm bên đường ray và anh ta sẽ có cả một đôi giày ấm áp để đi."
Nghỉ lễ
Cha nó xuôi ngược buôn bán trên chiếc xe máy cũ để lo cho nó ăn học. Xong đại học, nó ở lại thành phố.
Tết vừa rồi, tiễn nó đi, ông dặn: “Con đi làm, ít về. Cha mẹ nhớ lắm. Nhưng ráng… đến dịp lễ rảnh con về thăm cha mẹ”.
Nó hứa.
Lễ đến, ông hớn hở chờ nó về. Nó điện thoại bảo không về được vì sinh nhật bạn gái.
Nghe xong, ông trầm ngâm, lát sau nói với mẹ nó: “Vậy là đến tết thằng nhỏ nó mới về. Còn đến ba tháng nữa…"
Cha nó xuôi ngược buôn bán trên chiếc xe máy cũ để lo cho nó ăn học. Xong đại học, nó ở lại thành phố.
Tết vừa rồi, tiễn nó đi, ông dặn: “Con đi làm, ít về. Cha mẹ nhớ lắm. Nhưng ráng… đến dịp lễ rảnh con về thăm cha mẹ”.
Nó hứa.
Lễ đến, ông hớn hở chờ nó về. Nó điện thoại bảo không về được vì sinh nhật bạn gái.
Nghe xong, ông trầm ngâm, lát sau nói với mẹ nó: “Vậy là đến tết thằng nhỏ nó mới về. Còn đến ba tháng nữa…"
Bàn tay
Hai đứa cùng trọ học xa nhà, thân nhau. Lần vào quán nước, sợ tôi không đủ tiền trả em lòn tay xuống gầm bàn đưa tôi ít tiền. Vô tình đụng tay em... mềm mại.
Ra trường, hai đứa lấy nhau. Sống chung, em hay than phiền về việc tiêu phí của tôi. Bận nọ tiền lương vơi quá nửa đem về đưa em... chợt nhận ra tay em có nhiều vết chai, thô ráp.
Tự trách, mấy lâu mình quá vô tình.
Đánh đổi
Chị yêu anh vì vẻ lãng mạn và coi thường vật chất. Chị xa anh cũng vì lẽ đó. Vật chứng của cuộc tình là chiếc xe đạp, nó chở đầy kỷ niệm của một thời yêu nhau.
Nhiều năm xa cách, anh lao vào cuộc mưu sinh và có một gia sản ít ai bằng.
Tình cờ anh gặp chị tại nhà mình, nhìn thấy chiếc xe đạp ngày xưa, chị hỏi: Anh vẫn còn giữ nó? Anh nghẹn ngào: anh làm ra những thứ này mong đánh đổi những gì anh có trên chiếc xe đạp ngày xưa.
Chung - riêng
Chung một con ngõ hẹp, hai nhà chung một vách ngăn. Hai đứa chơi thân từ nhỏ, chung trường chung lớp, ngồi chung bàn, đi về chung lối. Chơi chung trò chơi trẻ nhỏ, cùng khóc cùng cười, chung cả số lần bị đánh đòn do hai đứa mải chơi. Đi qua tuổi thơ với chung những kỷ niệm rồi cùng lớn lên…
Uống chung một ly rượu mừng, chụp chung tấm ảnh... cuối cùng khi anh là chú rể còn em chỉ là khách mời. Từ nay, hai đứa mình sẽ không còn có gì chung nữa, anh giờ là riêng của người ta...
Nói với con
Sau bữa cơm tối, người cha ôn tồn nói với con gái:
-Trưa nay em con gọi bố mặc quần cho nó, bố tranh thủ chỉ cho em con đường vắt xổ và hình in trên quần để nó dần dần phân biệt đâu là bề trái, bề phải, đâu là đằng trước, đằng sau.
Với con, con đã nhận biết điều này bởi vì bố mẹ đã chỉ dạy con. Con còn cần học nhiều hơn thế, học từ bố mẹ, học từ nhà trường và từ những người xung quanh con. Khi con biết những điều hay lẽ phải, biết được trật tự trước sau thì con nhớ nói với em con, nói với những bạn chưa biết để mỗi chúng ta không bị người đời cười chê. Con nhớ nhé!
Ô sin
Chị thuê nó sau khi sinh thằng ku thứ 2. Con bé ngày mới vào gầy gò hom hem nhưng đảm việc. Lau nhà cửa, trông em, nấu nướng... chẳng chê nó được việc gì.
Năm nay thằng ku lên ba, vài hôm nữa là đi trẻ.
Nuôi thêm một miệng ăn bây giờ không có khó khăn gì, nhưng nuôi để làm gì? Chị đắn đo về việc cho con bé nghỉ việc. Hai hôm nay lần lữa định nói mà không biết lựa lời sao cho phải. Dù sao nó cũng như một thành viên gia đình này rồi. Cứ nghĩ đến thằng ku và nó quấn quýt là chị lại ngần ngại. Con bé hình như đoán được suy nghĩ của chị, chiều tối nó bỏ cơm, ngồi ôm thằng ku, nước mắt ngân ngấn.
Trưa, chị đi làm về, trên bàn có miếng giấy, nét chữ nguệch ngoạc:
“Cháu về quê cô ạ, cháu xin lỗi đã không chào cô. Cháu nhờ cô dùng tiền lương tháng này của cháu mua cho em một món quà. Cô đừng lo cho cháu, cháu đã có tính toán rồi, cháu chào cô!”
Chiều thằng bé đi học về, dáo dác quanh nhà tìm… Chị khóc, vội bế con ra bến xe mua vé về một miền quê nghèo…
Bão
Công việc của anh gắn liền với tàu, với biển, với những chuyến khơi xa. Anh đi suốt, về nhà chẳng được bao ngày đã tiếp tục ra khơi. Mỗi lần anh đi chị lại lo. Radio, ti vi báo bão. Đêm chị ngủ chẳng yên, sợ bão sẽ cuốn anh ra khỏi đời chị.
Cuộc sống khá hơn, anh không đi biển nữa mà kinh doanh trên bờ. Anh đi sớm về trễ, có đêm vắng nhà, bảo vì công việc làm ăn. Nhưng nghe đâu…
Không phải bão, anh vẫn bị cuốn xa dần. Sóng gió, bão trong lòng chị. (!)
Anh
Năm 18 tuổi, anh quyết định nghỉ học đi phụ hồ. Bố mẹ giận dữ, mắng "Sinh ra nó… giờ cãi lời bố mẹ…phải chi nó ngoan, chăm học như con Thủy…"
Anh lặng thinh không nói năng gì…Bố mẹ mắng mãi rồi cũng thôi. Anh đã quyết thế!
Ngày Thủy vào Đại học, phải xa nhà, lên thành phố ở trọ. Anh tự ý bán đi con bò nái - gia tài lớn nhất của gia đình anh chị, gom tiền đưa cho em. Biết chuyện, bố thở dài, mẹ lặng lẽ, Thủy khóc thút thít…Anh cười, "Mày gắng học ngoan…"
Miệt mài 4 năm Đại học, Thủy tốt nghiệp loại giỏi, được nhận ngay vào công ty nước ngoài, lương khá cao… Thủy hớn hở đón xe về quê…
Vừa bước chân vào nhà, Thủy sững người trước tấm ảnh của anh trên bàn thờ nghi ngút khói…Mẹ khóc, "Tháng trước, nó bị ngã giàn giáo khi đang phụ hồ… lúc hấp hối, biết con đang thi tốt nghiệp, nó dặn đừng nói con biết…"
Thăm dò ý kiến: Bạn thích những chuyện nào trong 10 chuyện rất ngắn trên?








Blogger Comment
Facebook Comment